Được sự cho phép của tác giả, xin trân trọng giới thiệu nguyên văn Tập thơ LÁ BIÊN THÙY của Nhà thơ Nguyễn Văn Tài. Mục đích nhằm góp phần đưa tác phẩm văn học nghệ thuật của các văn nghệ sĩ địa phương Tây Ninh (cũ) đến với bạn bè, thân hữu và những người yêu thơ.
TRÂN TRỌNG!
-----------------------------------------------------------------------------------------------------
CUNG TRẦM GIẢN DỊ
Có thể nói, ở Tây Ninh, Nguyễn Văn Tài là một trong những giọng thơ quen thuộc và rất gần gũi với giới mộ điệu thi ca. Suốt mấy mươi năm cày ải với thơ, anh vẫn luôn như vậy, không sáo rỗng cầu kỳ, cũng không chạy theo lối cách tân câu chữ thái quá. Nguyễn Văn Tài luôn chọn điều giản dị từ tứ thơ cho đến hình thức thể hiện. Giản dị nhưng đủ sức lay động lòng người, không sa vào dễ dãi.
Thơ Nguyễn Văn Tài đăng tải trên các báo và tạp chí trong và ngoài tỉnh rất nhiều, nhưng định hình nhất phải kể đến hai tập thơ trình làng là Đường Tim và Cổ tích của mẹ. Ở đây, ta bắt gặp hình tượng tác giả Nguyễn Văn Tài với nhiều cung bậc của cuộc đời từ buồn vui thường nhật cho đến những trắc ẩn nhân sinh, nhân tâm trực chỉ. Người ta yêu thơ anh cũng vì lẽ đó. Nhưng rồi thời gian khúc khuỷu, dấu ái vàng phai…đã đưa thơ Nguyễn Văn Tài đến một phong vị có phần thay đổi đó là Lá biên thùy của ngày hôm nay.
Với 50 bài thơ ngắn, Lá biên thùy đã ít nhiều đi vào những ngã rẽ khác nhau của cuộc sống . Ta thử lắng tiếng nghe Đêm xóm đạo.
Xóm nhỏ đêm về bay bổng thần tiên
ngỡ ngày mai sẽ không còn trần tục
cảm ơn em, lời kinh và những điều tủi cực
theo anh vào mơ nguyên thủy giấc phù sinh.
Cuộc sống có bao giờ thoát ly ra khỏi tủi cực của trần tục và chính sự trần tục mới chính làm nên màu sắc của cuộc sống. Con người mãi khôn cùng với giấc mơ, lắm khi chới với chơi vơi giữa bên đời bên đạo. Để rồi khi đớn đau Qua mấy chặng đường đời mới chừng khải ngộ.
Đường đi có chặng ngỡ ngàng
vòng tay bè bạn có thằng buông lơi
tìm trong mấy cuộc chia phôi
quẩn quanh cũng một trò chơi lọc lừa
Nhưng những trò chơi lọc lừa của thế sự cũng chỉ là giả tạm nhất thời. Niềm tin chân chính mới là sức mạnh của cuộc sống. Ở cái độ tuổi ngoài “Nhi nhĩ thuận”, cùng với sự lăn lộn, từng trải đã làm cho hồn thơ của thi sỹ đạt đến mức độ hoàn hảo về mặt tri hành, kiến văn và kinh nghiệm về cuộc sống. Nhờ đó, người thơ có thể nhận xét và phán đoán được ngay tức khắc và chính xác về các sự kiện và nhân vật trong thiên hạ một cách đường hoàng mực thước. Từ đó tạo dựng một niềm tin vững chắc:
Thế rồi, có được niềm tin
Tôi mang nối lại tơ tình muôn nơi
Cảm thông bao chuyện cuộc đời
Ghét thương, thiện ác, buồn vui sá gì
Ngọt ngào năm tháng trôi đi
Qua miền tâm tưởng xanh rì ước mơ.
( Thế rồi )
Và cứ thế, với niềm tin và sự dung dị, thơ Nguyễn Văn Tài lại tiếp tục khơi mạch trong những cung trầm như chiếc lá tre cuối mùa lao vút bên bờ ao thanh tịnh, như tiếng con vạc sành khắc khoải trong đêm, như tiếng mưa khuya dạt trôi sóng âm về miền cố quận, như bước đường tiến tới tương lai…tất cả tụ dồn trùng lai chất vấn không biết âm ba tự cõi xa nào.
Tân Châu, 25/10/2022 Đào Thái Sơn
1. NGHĨ VỀ BÁC
Vì con tuổi sống chưa dày
Lớn trong sức lớn rừng cây mới trồng
Còn ôm ấp mộng núi sông
Nghĩ về Bác, cả tấm lòng thầm mơ
Trái tim rồi đỏ màu cờ
Rừng tươi sắc lá, nguồn thơ trưởng thành
Trời còn xanh, mãi mãi xanh
Con đi tiếp nối công trình Bác mong
Dẫu thầm lặng một nhánh sông
Hạt phù sa chảy giữa dòng tiềm sinh
Là đêm con tự nhủ mình
Khi nghe lời Bác vang nghìn khúc ca.
Nguyễn Văn Tài
2.CHÙM HOA LÝ TƯỞNG
Chút nhiệt tình
Chút mê say
Từ trang báo ấy tôi xây mộng đời
Hoa thơm nở giữa hồn người
Rèn tâm luyện ý góp lời quê hương
Là tươi thắm một con đường
Sáng trong chí hướng người thương yêu người.
Cũng hân hoan
Cũng ngậm ngùi
Trường văn trận bút một thời dấn thân
Tôi, người dân của nhân dân
Chắt chiu, ươm hạt khơi mầm an vui.
Thiết tha trang báo, cuộc đời
Chùm hoa lý tưởng tuyệt vời vào xuân.
Nguyễn Văn Tài
3.LÁ BIÊN THÙY
Dọc đường nắng ấm tôi đi
Mùa xuân trên lá biên thùy tốt tươi
Những người anh khắp mọi nơi
Về đây an nghỉ mấy mươi năm rồi
Vẻ vang thì đã một thời
Chí làm trai đã trọn đời hiến dâng
Tôi cầm chiếc lá bâng khuâng
Giữa mong manh có dấu chân anh hùng
Làm sao đếm hết lá rừng
Để am hiểu hết lẫy lừng chiến công
Làm nên gấm vóc non sông
Làm nên nhiệt huyết chảy trong tim mình
Kiên cường trung dũng Tây Ninh
Rất trầm tư dưới lung linh nắng chiều
Và tôi nghe tiếng lá reo
Đất nầy thầm biết bao điều nặng mang.
Nguyễn Văn Tài
4.MÙA XUÂN TÔI ĐẾN TÂY NINH
Ngày mang thân trôi nổi
trời cao rộng chập chùng
nắng mùa xuân vời vợi
tôi đến cùng Tây Ninh.
Đời trăm ngả mưu sinh
ru hồn theo gió núi
chấp nhận ước mơ mình
buổi trầm luân bối rối.
Biết bao điều chưa nói
thôi dành trọn cho thơ
dĩ vãng nào tăm tối
trao gửi lại sông hồ.
Đường rừng dài mịt mờ
bất ngờ bao dấu tích
sáng ngời gương mở đất
nung nấu người tha hương.
Tôi đi giữa mùa xuân
gọi mùa xuân nối tiếp
an ủi kẻ phong trần
cho vườn xanh kết trái.
Quả đầu mùa xin hiến
nơi chọn làm quê hương
nơi một thời vun xới
gầy dựng mấy tình thương.
Mùa xuân ấy biên cương
chở che người lầm lỗi
thơ thay lời muốn nói
dào dạt giữa xuân nay.
Nguyễn Văn Tài
5.VỀ VỚI CHỢ QUÊ
Chợ vẫn còn nguyên hình dáng chợ
mà người mua bán ít đo cân
có lẽ sau bao thời tranh cãi
nay cùng ngồi lại với thâm tâm
chẳng ồn ào chẳng cao sang
chợ quê thầm lặng chứa chan cảnh đời
năm năm tháng tháng qua rồi
vẫn còn in bóng mẹ ngồi ngày xưa
tảo tần câu chuyện bán mua
rất bình dị một giấc mơ diệu kỳ.
Chợ vẫn còn nguyên tình tiết chợ
người cần thu nhận, kẻ trao đi
thế chân thế hệ vào quên lãng
là mấy người đang độ xuân thì
nỗi niềm sinh kế phân ly
áo cơm dong ruổi tôi đi miệt mài
ngày về chỉ trắng đôi tay
cuộc mưu cầu đã tàn phai mất rồi
chợ chiều thơ thẩn dạo chơi
thì thôi quê cũ là nơi ru mình.
Nguyễn Văn Tài
6.ƯỚC HẸN ĐỒNG PAN
Đứng hoài một góc ngã tư
là tôi buổi ấy bền như cột đèn
vì Đồng Pan đẹp và em…
cứ e ấp hẹn “ mình lên với mình !...”
nông thôn thành thị giao tình
cái phong nhã, cái chân thành hữu duyên.
Quê em lá chắn vùng biên
khí hùng thiêng chói hồng trên tượng đài
mỗi cô gái, mỗi chàng trai
đứng chân như một loài cây của rừng
nấu nung ý chí kiên cường
để hôm nay có một vùng thắm tươi.
Đồng Pan giờ chẳng xa xôi
sử thi đã gắn hồn tôi với tình
ví như chim đậu đất lành
người anh minh hướng ngọn ngành mà đi
ví như em phụ nữ quê
mà tôi trân trọng làm tri âm rồi.
Nguyễn Văn Tài
7.ĐỨNG TRƯỚC HỌA ĐỒ ĐỊA ĐẠO LỢI THUẬN
1.
Nầy em, nhìn trên họa đồ
Địa đạo Lợi Thuận bấy giờ là đây
Địch co cụm “chấm đen nầy”
Quân ta tập kích đêm ngày đó em
“Cái vòng cung đỏ” phía trên
Tiến công cứ điểm tập đoàn rã tan
Bồi hồi một sáng tham quan
Trầm ngâm, em cứ chớp hàng mi cong.
2.
Kiên cường lấy ít thắng đông
Lấy chính nghĩa thắng bạo cường ngoại xâm
Nghệ thuật chiến tranh nhân dân
Làm nên trang sử vẻ vang Bến Cầu
Liệt oanh từng mét đất sâu
Kỳ công chiến sĩ đồng bào quê hương
Có người góp cả máu xương
Thành hoa nở thắm chặng đường đấu tranh.
3.
Họa đồ em ngắm cùng anh
Sáng nay là cả màu xanh thanh bình.
Nguyễn Văn Tài
8.THẦM LẶNG VỚI AN CƠ
Êm đềm mãi nhé An Cơ !
như dòng sông Vịnh đôi bờ thắm hoa
vẫn còn đây chứ đâu xa
bao mưa nắng chẳng phôi pha cổ thành
Ôi người thuở trước hùng anh
chí cao oằn ngọn tre xanh bên trời
còn cuồn cuộn bóng mây trôi
còn tha thiết trái tim người đời sau
Thành cao, hào rộng, rừng sâu
mấy phen máu giặc úa màu cỏ cây
chiều nào chiến trận cuồng say
Tướng quân đột phá vòng vây quân thù…
Rồi từ đó hóa thiên thu
cho An Cơ mãi an cơ vững bền
tôi người ôm mộng tuổi tên
bờ sông Vịnh đứng soi mình thầm mơ
Sống cho xứng với cơ đồ
để nhìn hoa nở trước mồ tiền nhân.
Nguyễn Văn Tài
9.BÂNG KHUÂNG, CẦU MÁNG SÔNG VÀM…
Xây cầu cho nước qua sông
giữa thời đại “ bốn chấm không” phi thường
tôi đi trên một cánh đồng
nghe nguồn nước đổ mênh mông là tình.
Muốn đi cho giáp quê mình
bỗng nhiên gặp một công trình níu chân
và câu chuyện kể bâng khuâng
đất nầy bao thuở khô khan cổi cằn
Vùng xa rồi sẽ thật gần
miền biên viễn sẽ an lành định cư
hình như mà không hình như
giấc mơ thế kỷ ấm no thật rồi.
Tôi hân hoan trước sức người
tôi vui với những nụ cười đang tươi
sông Vàm chầm chậm êm trôi…
in hình cầu Máng đẹp trời quê hương.
Nguyễn Văn Tài
10.NHỚ LÒNG HỒ
Hai đứa quen nhau ngày vỡ đất
Công trường hối hả đợt thi công
Hội thao năm ấy về hạng nhất
Giờ xa nhau thương nhớ ngập lòng
Dẫu ở huyện nhà nhưng khác xã
Đâu còn những cùng ở, cùng ăn
Những cùng ca hát, cùng chung sức…
Lòng Hồ đẹp lắm giữa đêm trăng
Con kênh hôm rước màu xanh đến
Liên đội hò reo đứng xếp hàng
Anh san bờ đất làm sân khấu
Em hát bài quan họ mùa xuân
Xuân nay nơi ấy nhiều hoa lắm
Xóm làng đông đúc sống định canh
Mâm cơm dù chỉ bầu hay bí
Cũng vấn vương tình em với anh
Anh mong sớm có ngày gặp lại
Ta cùng đi khắp nẻo quê hương
Kênh Tây tươi đẹp miền biên giới
Hay vùng trù phú dọc kênh Đông.
Nguyễn Văn Tài
11.HƯƠNG ĐIỀU
Vườn xanh bát ngát hương điều
Cho anh thương nhớ cái nghèo ngày xưa
Cái thời bắt ốc mò cua
Vùng kinh tế mới nắng mưa dãi dầu
Nhớ thời ống thấp ống cao
Quần nâu em mặc hái rau bãi bờ
Nhớ thời anh tập làm thơ
Viết nên ước mộng ấm no diệu kỳ
Vườn điều hoa trái mê ly
Tiếng thơm ngon ngọt bay đi toàn cầu
Cho quê hương được sang giàu
Và em ửng lại má đào trâm anh
Hương điều bát ngát vườn xanh
Với anh là cả mùa xuân cuộc đời.
Nguyễn Văn Tài
12.THĂM CHỐT DÂN QUÂN MÍT MỌI
Chốt ấy tên là Mít Mọi
Gọi lên đã thấy ngọt ngào
Lặng lẽ bên đường biên giới
Ngày đêm canh giữ địa đầu
Nơi ấy chín người đồng chí
Toàn tâm chia sớt gian nan
Bền bỉ tinh thần tự lực
Theo truyền thống ba thứ quân
Vũ khí sẵn sàng chiến đấu
Chốt là lá thép biên cương
Rèn luyện tiến công, phòng thủ
Dành khi ứng dụng chiến trường
Nơi ấy vào ngày tôi đến
Vườn rau xanh dọc chiến hào
Thì ra có bao tay súng
Là bao tay cuốc cần lao
Mít Mọi xa rồi mãi nhớ
Ấm trầm tâm sự quân dân
Lưu lại lòng tôi đậm nét
Tự hào lực lượng vũ trang.
Nguyễn Văn Tài
13.THÀNH PHỒ ĐÊM XUÂN
Kỷ niệm đã vùi sâu trong ký ức
Bỗng long lanh giữa đường phố hoa đèn
Cuộc tình ngỡ không thể nào đánh thức
Chợt bàng hoàng xé lồng ngực trào lên
Ơi, thành phố có một vùng lá cỏ
Nơi ta từng quyến luyến một làn hương
Những cảm giác lạ kỳ chưa hiểu rõ
Vũ trụ chỉ còn một khoảng trời thương
Ơi, thành phố có một thời lãng tử
Quán bờ kè ta gọt chữ mài thơ
Đời đẹp lắm, dịu dàng như hơi thở
Nên cái chia ly nào có đâu ngờ
Thôi kỷ niệm hãy êm đềm mộng điệp
Để đêm xuân thương thành phố thêm nhiều
Để ta hỏi cầu Quan dài mấy nhịp ?
Mà đi hoài không đến bến bờ yêu.
Nguyễn Văn Tài
14.THƯƠNG LẮM CHỢ O ĐỒNG
Đi trong mùa đại dịch
Bỗng gặp chợ O đồng
Thấy người quen kẻ lạ
Kết chung một tấm lòng
Đây khoảng trời êm ả
Giữa phong vũ bất kỳ
Bao tâm hồn cao cả
Cùng chia sớt gian nguy
Chợ mà không hề nghe
Chút ồn ào náo nhiệt
Những ai đến ai về
Diu dàng đôi ngấn lệ
Ôi, mấy thời dâu bể
Bầu bí vẫn chung giàn
Lá lành che lá rách
Bình dị tình nhân văn
Nếu đang cần cứ lấy
Ai không lấy xin nhường
Chẳng cò kẻ mặc cả
Chợ xây bằng tình thương
Tôi đi trong chiều sương
Chờ ai mà đứng đợi
Hay tìm người để nói
Thương lắm chợ O đồng !
Nguyễn Văn Tài
15.ĐÊM NGHE TIN TRÊN ĐÀI
có em bé tặng heo đất
có cụ già tặng bí quê
có nhiều đoàn xe phương Bắc
miền Nam dồn dập hướng về.
nghe đài mà ngỡ như nghe
đàn chim nhân ái đang xòe cánh bay
từ Bắc vô Nam
từ Đông sang Tây
đâu lưng đón đỡ, chung vai gánh gồng
chống dịch, cả nước đồng lòng
kiên cường truyền thống Lạc Hồng nghìn năm.
dịch trời dẫu rất hung hăng
phải dừng lại trước tinh thần nhân dân
tin đài đêm nay vang vang…
ngấm vào giấc ngủ xóm làng bình yên.
Nguyễn Văn Tài
16.CHIỀU TRÊN ĐỒI 82
Tên anh đã hòa vào tên đất nước
vì trên bia mộ báo vô danh
chỉ thấy chiến trường và binh chủng
để hiểu là Quân đội nhân dân
chiều rơi trên ngọn đồi xanh
màn sương biên giới long lanh hồn người.
Chẳng có dòng nào ghi quê quán
vẫn hiểu là người từ Bắc, Trung, Nam
cũng chẳng có dòng bao nhiêu tuổi
vẫn hiểu anh là dũng sĩ hiên ngang
chiều lung lay đất nghĩa trang
hay là nhang khói tri ân bay gần …
Tên anh không khắc vào tâm tưởng
mà lòng nghe nặng phút chia xa
chiều nay mới hiểu hồn sông núi
vương khắp cùng Tổ quốc bao la
đồi hoang vu, một lần qua
tôi nghe huyết quản chan hòa tình quê.
N.V.T
17.ĐƯA EM VỀ NGUỒN
Buổi đầu tiên đến với rừng
em bâng khuâng đứng bên từng hố bom
vết thù loang lổ quê hương
khói da cam ngỡ còn vương khắp vùng
Ngả lưng trên tấm võng buồn
em mân mê vỏ đạn đồng trầm ngâm
ai người đi qua chiến tranh
một thời đánh đuổi ngoại xâm quật cường
Quanh co địa đạo, lối mòn…
người xưa để lại dấu son với đời
bao mùa mưa rồi rừng ơi
bao mùa nắng để bồi hồi tiếng chim
Cho em một sáng đầu tiên
gửi thương, gửi nhớ giữa miền chiến khu.
Nguyễn Văn Tài
18.TỪ ẤY HOA SEN
Lòng tôi từ ấy. Hoa sen
vấn vương mỗi bước đường lên viếng chùa
phải là thuở trước người xưa
mang hoa về biểu tượng mùa bình yên.
Là loài hoa của cõi tiên
nên hiền dịu trước cửa thiền từ lâu
là loài hoa của ca dao
nên hương thơm tỏa lẩn vào lời ru
là loài hoa của thiên thu
nên thanh cao được ví từ đời hoa.
Lòng tôi từ ấy. Thiết tha
quê hương với một bài ca đẹp lời
hát về hoa, hát về Người
sống như hoa để cuộc đời kính yêu.
Nguyễn Văn Tài
19.NGÀY TA ĐỔI MỚI
đổi mới nghĩa là không như cũ
tạm biệt những ngày ta xuống phố lang thang
tâm trí tập trung vào hiện hữu
xóa bỏ đi niềm nhớ gió thương trăng
truyện tình thôi lật sang trang
để thương tiếc quĩ thời gian cạn dần
lối nào ta quá chậm chân
không thành danh, chẳng thành nhân với đời.
là đến lúc ăn gì cũng sợ
bởi nan y từ miệng mà vào
là lúc nói câu gì cũng ngại
hiểm họa từ vành miệng trào ra
đắm chìm trong cõi người ta
mong chờ gặp phút nở hoa tâm hồn
mai ngày chống gậy lên non
sớm tường tận cõi vô thường là đâu.
Nguyễn Văn Tài
20.MÙA DỊCH NGỒI NHÀ
mùa dịch ngồi nhà chiêm nghiệm
ghét thương, thiện ác trên đời
đôi khi xem đài, đọc báo
bi hài xen lẫn buồn vui
mùa dịch ngồi nhà nhớ bạn
giờ đây gặp cũng ngại ngần
covid hoành hành giấu mặt
vô tình chia rẽ tình thân
mùa dịch ngồi nhà bâng khuâng
tiếc nuối việc cần phân tỏ
có biết bao điều chưa rõ
cũng đành ôm ấp đơn phương
mùa dịch ngồi nhà ung dung
phàm phu tập tành thiền định
dám mong xóa dần tạp niệm
đón vầng dương sáng ngày mai.
Nguyễn Văn Tài
21.BỒI HỒI XUÂN
Xuân nay hé lộ da mồi
hình như ta sắp thành người bảo lưu
rất cần sửa chữa duy tu
trái tim mấy lượt tình hư hao nhiều
xuân nay hé lộ bao điều
gốc mai trước cổng thêm nhiều vết chai
bồi hồi khẻ lật bàn tay
héo hon gầy guộc nào hay cạn đời.
Mặt ta, mặt khóc hay cười
treo trên sân khấu người đời đang xem
bồi hồi chia sẻ cùng em
người trăm năm đã bao phen nhọc nhằn
xuân nay rụng rất âm thầm
sao nghe thảng thốt lúc cầm tay nhau
kiếp nầy vẫn hẹn kiếp sau
sá gì chuyện một lần đau kiếp người.
Xuân tàn rồi xuân lại tươi
tình yêu rồi cũng luân hồi tất nhiên.
22.NGÀY VỀ NÚI
ta về núi để yêu nhau
để vươn tới những tầm cao tâm hồn
cho trời đất dịu dàng hơn
mờ phai đi những cuồng phong trong đời.
núi là của tự nhiên thôi
và hai ta của kiếp người sinh ra
diệu kỳ sao áng mây xa
ngày ta đến cứ la đà gọi lên.
chông chênh, chông chênh, chông chênh…
mây giăng đá dựng ngỡ trên tiên bồng
mờ mờ hướng Phật đứng trông
một thành phố, một cánh đồng yêu thương
hai ta hai kẻ tha phương
bấy lâu đã gọi quê hương đất nầy
đã từng áo bạc sờn vai
nên yêu lắm chuyện người xây đỉnh trời.
Nguyễn Văn Tài
23.LẶNG LẼ THỀM XUÂN
Đợi hay không thì xuân cũng tới
Vì không gian nhộn nhịp nơi nơi
Ven thành phố có loài hoa trắng
Báo hiệu rằng mưa sắp ngừng rơi
Đợi hay không vẫn thêm tuổi mới
Dù bảy mươi chưa gọi là lành
Tôi sắp xếp từng ngăn kỷ niệm
Gặp lại thời tóc hãy còn xanh
Gặp lại những lỗi lầm quá khứ
Những tiếc thương thành bại trong đời
Gặp lại nước mắt người năm cũ
Lăn trên đường rẽ lối lìa đôi
Buồn hay vui thì tim vẫn nhói
Nỉ non cùng nhịp đập thời gian
Tôi nhẩm tính vòng xoay quả đất
Để đoán mình đạt bấy nhiêu xuân…
Nguyễn Văn Tài
24.MỘT NƠI TÌNH GIÀ
Một nơi ngày nào cũng vội
Người, xe chen chúc xôn xao
Chỉ có một người đứng đợi
Nôn nao sống lại tình đầu.
Thành phố mùa nầy gió nhẹ
Mơn man quán nhỏ tao phùng
Thêm một lần ghi kỷ niệm
Trên từng ngấn lệ rưng rưng.
Em nguyện cùng ta đi chung
Suốt cả quảng đời còn lại
Mặc cho năm tháng lạnh lùng
Rơi trên bờ môi son nhạt.
Một nơi ngày nào cũng mát
Vì em lưu dấu hẹn hò
Một nơi đôi lần ta khắc
Tình già sâu sắc vào thơ.
Tình già chơn chất đơn sơ
Ôm ấp ngày mai góc phố
Có một màu hoa thương nhớ
Nở vàng trên lối yêu đương…
Nguyễn Văn Tài
25.CHIỀU XUÂN VỚI BẠN TRÊN ĐỒNG
Giữa chiều ta uống rượu xuân
Mây bay bay trắng đồng, bâng khuâng nhìn
Chút đơn sơ cũng đậm tình
Lá rau, con ốc khi mình khi ta
Chầm chậm, chầm chậm xuân qua
Và hương lúa thoảng đồng xa đồng gần
Hay ta hai tấm lưng trần
Nửa đen màu đất, nửa vàng màu rơm
Đời mình bông lúa hạt cơm
Mà nên bầu bạn sớm hôm ngọt ngào
Lúc gọi mày, lúc gọi tao
Tình quê : thửa ruộng, con trâu, cái cày…
Giữa chiều ta uống rượu say
Ừ, thông cảm hết một ngày đầu năm
chợt thương sợi bạc trên càm
tay sờ râu bạn
tay cầm tay
ru…
Nguyễn Văn Tài
26.LÁ THỜI GIAN
Và khi chiếc lá rụng rồi
một điều chi đến trong đời của cây
lá già cho lá non thay
phải là ta thuở đắm say tình người
Nghĩ gì theo chiếc lá rơi
cành cây ở lại ta ngồi trầm tư
mùa nào rồi cũng vào thu
lá nào rồi cũng phai như lá vàng
Ngỡ ngàng điểm lại hành trang
mở đời ra, lá thời gian bay đầy.
Nguyễn Văn Tài
27.GIÓ NÚI CHIỀU THU
Hỏi thầm lá rụng về đâu
chỉ nghe gió núi vi vu trả lời
hiện sinh, tiền kiếp, luân hồi
hồn cây cỏ thoáng ngậm ngùi cỏ cây
Kiếp nào ẩn sĩ qua đây
bút sa vách đá tàn phai những lời…
rơi, rơi, rơi
lá rơi rơi
buồn ta, một cái xác ngồi trầm tư
Muôn thu nối tiếp muôn thu
có-không
không-có
nắng mưa xoay vòng
ta rồi bay giữa hư không
rớt trên lớp bụi
chất chồng tái sinh.
Nguyễn Văn Tài
28.ĐỨNG TRƯỚC MỘ 3000 NGƯỜI
mơ hồ lay động khói hương
hay là tiếng những nhúm xương cựa mình
tới đây mà vẫn chưa tin
ba ngàn người hóa cỏ xanh bên trời.
đã qua nửa thế kỷ rồi
những dòng bia đá bồi hồi sắc rêu
ôi, đau đớn biết bao nhiêu
Bình Long, An Lộc ai gieo kinh hoàng ?
mộ sâu, lớp lớp hàng hàng…
chồng chồng chất chất xác thân đồng bào
tôi từ nay, tôi mai sau
đã mang nặng nỗi nghẹn ngào chiến tranh.
mơ hồ lay động trời xanh
câu thơ tôi viết dỗ dành tim tôi
đừng sôi nữa cái sục sôi
đừng ru nữa khúc ngậm ngùi ngày xưa.
để từng hương vị chát chua
sẽ bay lên hóa thành mưa ngọt lành.
Nguyễn Văn Tài
29.BỒI HỒI U.70
buồn buồn ta U.70
tóc râu hờ hững, nụ cười bâng quơ
trăm năm đời biết ai chờ ?
buồn buồn ta viết câu thơ
kết giao bằng hữu, hẹn hò tri âm
trăm năm đời biết ai gần ?
trăm năm ừ, nhớ ân cần
cái hôn lần cuối, chiếc khăn tình đầu
cái cầm tay phút xa nhau
cố nhân từ ấy bạc đầu nơi xa
vẫn mơ màng ước chưa già
vẫn ân thầm viết tình ca giữa đời
bồi hồi ta U.70
ngó sông ngó núi thương lời mẹ ru
buồn buồn ta vượt mùa thu
với bao hoài niệm vàng như lá vàng...
Nguyễn Văn Tài
30.VIẾT LÚC SOI GƯƠNG
Mình sao không giống như mình ?
Thảo nào có dạo thơ tình kém tươi
Trước gương khẻ mở môi cười
Ồ ! xa lạ cả cái vui bình thường.
Thì không vui cũng không buồn
Sao trong đáy mắt bồn chồn, đắn đo ?
Nầy đôi má cóp xác xơ
Đời hay ta ? những đôi co, cợt đùa.
Hỏng rồi ! chiến mã già nua…
Tình xưa ơi- tiếc thầm chưa trọn tình
Gương đêm mờ ảo bóng hình
Ta nhìn ta- phải ta nhìn ta chăng ?
Mịt mờ sương khói phù vân
Ta phôi pha giữa một lần thấy ta.
Nguyễn Văn Tài
31.VIẾT BÊN MỘ MẸ CHA
1.
Một mình viếng mộ mẹ cha
Trách năm tháng nhuộm cỏ hoa úa vàng
Trách mình cơm áo lang thang
Về quê ngồi ngó khói nhang u buồn.
Đường trần vạn nẻo muôn phương
Không cha lạc lõng giữa đường mưu sinh
Có gì đâu để tạ tình
Trăm năm phụ tử
Cầu xin rộng lòng.
2.
Quê xưa mẹ hát trên đồng
“Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi…”
Mình từ câu hát chơi vơi
Hóa kỳ vọng của cuộc đời mẹ cha.
Trách trời cao lắm phong ba
Đẩy đưa kiếp hải hồ xa cội nguồn
Nén lòng không để lệ tuôn
Thưa cha !
Thưa mẹ !
Mùa xuân đến rồi.
Nguyễn Văn Tài
32.RỒI CŨNG PHẢI…
Rồi cũng phải tự mình tội nghiệp
Sáu mươi năm tàn một cuộc buồn
Trò thế sự không còn chơi tiếp
Mệt mỏi nhìn bờ bến dại khôn.
Rồi cũng phải uống vài ly rượu
Qua chuỗi ngày độc ẩm tìm quên
Ai bạn cũ, ai người yêu cũ ?
Khúc từ ly hóa giải lụy phiền.
Rồi cũng phải đôi lần xúc động
Vắt tận nguồn lệ nóng cầu xin
Xin cuộc sống cho mình được sống
Buổi hoàng hôn sương khói yên bình.
Rồi cũng phải chắt chiu tàn lực
Giữa vòng quay huyết quản tự hành
Dẫu thoi thóp một bên lồng ngực
Quả tim hoài lưu luyến trời xanh.
Nguyễn Văn Tài
33.THẾ RỒI…
Thế rồi, có được niềm tin
Tôi mang nối lại tơ tình muôn nơi
Cảm thông bao chuyện cuộc đời
Ghét thương, thiện ác, buồn vui sá gì
Ngọt ngào năm tháng trôi đi
Qua miền tâm tưởng xanh rì ước mơ.
Thế rồi, biết đợi biết chờ
Tôi hân hoan đón bất ngờ người xưa
(Trắng trong như thuở nô đùa
Được, hơn, còn, mất, thắng thua chẳng màng )
Thế rồi bát ngát tình thân
Hồn như sống lại một lần tuổi thơ.
Nguyễn Văn Tài
34.ĐÊM CHƠI VƠI
Lần lượt
Lần lượt...
Tuổi đời rơi rụng
Khiến ta bần thần
Ngồi uống rượu khan.
Nườm nượp
Nườm nượp...
Những tình thân rụng
Khiến ta bật cười
Ảo diệu thế nhân !
Đêm trường cơm cháo khó khăn
Tóp teo dần cái lạc quan tinh thần
Ôi, bao kỷ niệm ân cần
Cầm lên rớt xuống lại cầm đưa lên...
Nguy rồi, lúc nhớ lúc quên...
Là trăm năm
Sắp gọi tên mình rằng...
Nguyễn Văn Tài
35.BÀI THƠ ĐÊM DÀI
Rồi như nửa thực nửa mơ
Ta trao em một bài thơ đêm dài
Có màn sương rụng êm say
Có hơi ấm quyện vòng tay dịu mềm.
Nỗi niềm sâu tận đáy tim
Bật ra từng điệu ru tìm người thương
Dạt dào trăm hướng ngàn phương
Hóa thành hoa nở ngát hương ân tình.
Rồi như mình gặp lại mình
Giữa câu chuyện bóng với hình ngàn năm
Ta ôm hạnh phúc âm thầm
Tan theo nhịp thở dương trần vào đêm.
Nghĩ gì
Sao em lặng im ?
Để thơ ta cứ vô biên
Mịt mờ…
Nguyễn Văn Tài
36.NIỆM KHÚC
Ta giờ là của ngày xưa
Chốn bon chen đã chào thua cuộc rồi
Xòe tay hứng giọt nắng rơi
Màu hoàng hôn nhuộm nụ cười héo hon.
Dạ thưa ! Mấy độ vuông tròn
Mấy ân nghĩa, mấy oán hờn đã qua
Ngọt ngào, cay đắng, xót xa…
Ví như một đoản trường ca cuộcđời.
Ta giờ là của mây trôi
Mỏng manh vô định giữa trời an nhiên…
Nguyễn Văn Tài
37.MẢNH TÌNH XƯA
Mảnh tình xưa rách tả tơi
chợ đời
đứng đợi chờ
người vá thuê
buồn cười, ta- gã nhà quê
giữa bon chen hát câu thề thủy chung.
Mảnh tình ra gió rẩy run
vắt vai vui sống qua từng tháng năm
bao lần hẹn với mùa xuân
phố xưa còn gặp cố nhân quay về ?
Mảnh tình là mảnh tình si
trái ngang duyên kiếp, phân kỳ tóc tơ
buồn cười, ta- gã làm thơ
đời hoang tưởng đến vẩn vơ cuộc đời.
Mảnh tình vắt vai rong chơi
chợ trần gian
biết ai người ủi an
thả hồn…
rơi ngược thời gian
cõi xa xăm nhớ mơ màng tuổi yêu.
Nguyễn Văn Tài
38.VIẾT TRÊN THỀM XUÂN
ít rượu vẫn bày tiệc rượu
vì xuân đã giục bên thềm
bạn cũ thương ngày tháng cũ
cùng xuân rũ bụi truân chuyên.
đời dù đặt chúng mình lên
chông chênh chuyến tàu định mệnh
ngược xuôi, xuôi ngược trăm miền
lòng vẫn còn nguyên kỷ niệm.
thề hẹn bao lần lỗi hẹn
may còn một chút ủi an
là xuân năm nào cũng đến
cho mình chung chén bâng khuâng...
Nguyễn Văn Tài
39.NGƯỜI ẤY, THẦY TÔI
Người ấy khuyên tôi cầm bút
Viết về vẻ đẹp quê hương
Viết về tình yêu hạnh phúc
Viết về bất hạnh đau thương.
Người ấy dạy tôi cười khóc
Giữa dòng thế sự xôn xao
Dạy biết khi nào ngó trước
Khi nào lặng lẽ nhìn sau.
Người ấy giờ đây đã khuất
Giữa dòng năm tháng phôi pha
Có nghĩa là tôi đã mất
Một tình thương thật bao la.
Người ấy còn không hỡi đất ?
Hỏi hoài đất chỉ vô tri
Chỉ có trùng trùng gió hát
Ru màu mây trắng trôi đi.
Người ấy còn không hỡi gió ?
Hỏi hoài gió chỉ vô tư
Trải nắng vàng lên mộ cỏ
Ru lòng tôi với thiên thu.
Người ấy khuyên tôi cầm bút
Để giờ nức nở đêm đêm
Người ấy dạy tôi cười khóc
Để giờ nông nỗi con tim.
Người ấy như dòng nước mắt
Mang đời tôi đến vô biên.
Nguyễn Văn Tài
40.MÀU HOA ẤY
ngậm ngùi hoa trắng chưa phai
ngủ trong trang kỷ niệm
dày thời gian
ôi ! trầm lặng mấy chia tan
sắc hương mùa cũ
có tàn phai đâu.
tôi nâng niu chút ban đầu
nhìn hoa xưa
thoáng gợn sầu mênh mang
đời trôi nổi
kiếp hợp tan
chén cơm manh áo
bụi trần cõi riêng...
tình xưa thương nhớ
thưa em !..
ước mơ nay bóng mây chìm bến sông
đã ôm dang dở vào lòng
sao buồng tim cứ chất chồng
nỗi đau.
và người xưa…
biết tìm đâu
bao thương tiếc
chỉ gửi vào sắc hoa.
Nguyễn Văn Tài
41.TRÊN ĐỒI THÔNG HAI MỘ
Đất nghiêng
Cây thẳng
Lạ kỳ…
Lối xưa hai bóng người đi ngược chiều.
Yêu
Rồi than thở tình yêu
Sống không gần
Chốn phiêu diêu được gần.
Đồn thông
Hai dấu mộ phần
Ta lên thăm
Thoáng ngại ngần tuổi yêu.
Nguyễn Văn Tài
42. THƠ TƯỞNG NHỚ NGƯỜI ĐÃ XA
* Với nhà văn Xuân Sắc
Vẫn hồng tươi giữa tâm tư
Đường văn, nét bút nhận từ ân sư
Cho dòng tim đỏ trong thơ
Chảy đi gầy dựng ước mơ bao người.
* Với nhà báo Nguyễn Đức Tâm
Bỗng nhiên về với đất trời
Tình thâm sao chẳng một lời biệt ly
Dặm đường anh đã từng đi
Hôm nay một lớp người ghi mộng đời.
* Với nhà văn Vân An
Nửa gần gũi, nửa xa xôi
Hồn thanh bạch đã tìm vui vĩnh hằng
Một khoảng trời, một vầng trăng
Đón đưa những mối tình văn nghệ vào.
* Với tiền bối Lâm Phước Tôn
Vượt rừng lên núi đấu tranh
Quê hương vang tiếng hùng anh một thời
Rừng “ Mười sáu mẫu” còn tươi
Là còn nhớ cánh chim trời dọc ngang.
* Với nhá báo Lương Hoài Vũ
Nặng lòng việc nước, việc dân
Giờ anh thăm thẳm một làn mây xa
Bao giờ mộng ước đơm hoa
Khúc xưa, ta lại đồng ca nhịp nhàng.
Nguyễn Văn Tài
43.NGƯỜI LÍNH MÙA COVID
người lính áo vàng trên điểm chốt
trang bị bằng chiếc gậy tầm vông
hỏi ra, à lính mà không lính
anh chỉ là tuần tra nhân dân !
dốc lòng đoàn kết vùng tự quản
đâu ngại gì nắng gấp mưa mau
quyết giữ “ vùng xanh” cho xóm ấp
quyết giữ không cho dịch lẻn vào
không lính, nhưng trông anh giống lính
đêm ngày bảo vệ đất biên cương
cũng yêu, cũng trải đời sương gió
thấm đẫm tình tiền tuyến hậu phương.
người lính áo vàng trên điểm chốt
tôi thầm khắc họa từ trong anh
bao thuở, bao chàng trai áo vải
kiêu hùng trước hiểm họa xâm lăng
đất nước ta nghèo nhưng nghĩa khí
làm nên lịch sử mấy ngàn trang.
Nguyễn Văn Tài
44. NHẬT KÝ MÙA XUÂN
NGÀY XUÂN ĐẾN CHƠI NHÀ BẠN
Tôi mang tặng một người thân
Cành hoa mai để mùa xuân thắm màu
Nghĩ rằng mưa nắng đã lâu
Nhiều sương gió, mộng gầy hao nhạt nhòa
Nầy mai, may mắn thật mà !
Nói thay lời chúc đời ta giữa đời
Trao tay hoa nở vàng rồi
Chút đơn sơ cũng bồi hồi vào xuân.
NGÀY XUÂN BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ
Quà xuân bạn tặng mứt gừng
“ Gừng cay muối mặn…” đã từng tri âm
Nghĩa tình chia sớt đầu năm
Trong cay có ngọt nên đằm thắm lâu
Rượu mừng, vắn gọn đôi câu
Mà sâu nặng ý lời trao bạn bè
Lúc nhọc nhằn, lúc ngựa xe
Lúc hèn mọn, lúc vinh quy vẫn…tình.
Nguyễn Văn Tài
45.VỀ MỘT MẢNH TIM
Thưở đặt tình em vào huyết quản
Là dại khờ như chưa biết dại khờ
Đời lẩn lộn thủy chung và bội phản
Cũng nhẹ nhàng lơ lửng mấy câu thơ
Cuộc chia tay nào không có lý do
Có nguyên nhân nào không từ nguyên cớ ?
Chỉ tội nghiệp trong tận cùng nỗi nhớ
Mảnh tim hồng mãi đập nhịp nguyên sinh
Ta viết một chữ tình lên mây mông mênh
Một chữ nhớ lên dòng đời dâu bể
Dẫu biết rằng không thể
Trọn câu gì xoa dịu vết yêu thương
Mảnh tim lạ thường
Sần sẹo dưới phong sương
Cho đôi lúc bật cười, ngẫm nghĩ
Về một mạch nguồn âm ỉ
Nơi bắt đầu ta vụng dại với muôn phương.
Nguyễn Văn Tài
46.UỐNG RƯỢU VỚI HOÀNG HÔN
1.
Đa mang, đắm đuối nghĩa tình
Sao chiều nay bỗng thấy mình cô đơn
Trải đời bao cuộc ví von
Sa chân mới hiểu ta hờn giân ta
2.
Rượu nồng thêm cay xót xa
Cháy ruột gan, cháy lan ra tận cùng
Ai người hảo hán bao dung
Qua cơn mê khóc lâm chung ngậm ngùi ?
3.
Bóng hoàng hôn giăng kín trời
Hướng về đâu đê gửi lời thương yêu
Thôi, người ta lỡ gieo neo
Thà như một cánh hoa vèo trước sân !
Nguyễn Văn Tài
47. ĐÂU PHẢI TRONG MƠ
Bao năm rồi gặp nhau đây
Ai ngờ đâu giữa chốn nầy, ngờ đâu
Rừng xanh, xanh lá cao su
Rừng lay động những ban đầu, ngày xưa…
Là em đâu phải trong mơ
Cho tôi vô tận nguồn thơ với rừng
Là em cô giáo nông trường
Thương tương lai sống qua từng gian lao
Vì sao tôi dám hỏi đâu
Nhìn trong đôi mắt hằn sâu nỗi niềm
Vì em nhiệt huyết con tim
Ước mơ xây đắp mọi miền quê hương
Bao năm rồi hỡi bạn thương
Khu nhà tranh đỏ một vùng phong lan
Rừng cao su bát ngát xanh
Cây bao nhiêu lá bao lần trở trăn
Và tôi, tôi đứng phân vân
Mùa xuân đang đến sao đành về đi.
Nguyễn Văn Tài
48.QUA MẤY CHẶNG ĐỜI
Đường đi có chặng lạ lùng
niềm riêng ta nén đau cùng ta thôi
Cái thời vật chất cao ngôi
gây hoang mang cả tình người, tình em
mong từ mấy chục người quen
sớt chia tình, chỉ buồn thêm nỗi buồn
riêng em là một chặng đường
đã đưa ta đến giữa rừng suy tư
đời là son phấn thôi ư ?
cho em gói cuộc tình như món hàng
Đường đi có chặng ngỡ ngàng
vòng tay bè bạn có thằng buông lơi
tìm trong mấy cuộc chia phôi
quẩn quanh cũng một trò chơi lọc lừa
Giữa đường quay lại đường xưa
đời u ám một mùa mưa trong lòng.
Nguyễn Văn Tài
49. ĐÊM XÓM ĐẠO
Cái xóm nhỏ nầy cũng gọi quê hương
nếu một mai anh rời xa nó
nhớ nhất là em, những chiều gõ mõ
và lời kinh cầu đưa anh vào đêm
Xóm nhỏ đêm về bay bổng thần tiên
ngỡ ngày mai sẽ không còn trần tục
cảm ơn em, lời kinh và những điều tủi cực
theo anh vào mơ nguyên thủy giấc phù sinh.
Nguyễn Văn Tài
50. TÌNH CỐ NHÂN
Qua bao ngõ ngách tim mình
ta ngồi nhớ những cuộc tình xót xa
là gió đến
là mưa qua
lúc dào dạt, lúc phôi pha cuối trời
và nước mắt của nụ cười
và niềm đau giữa niềm vui tột cùng
Là màu mây của không trung
lúc xanh lúc xám mịt mùng bể dâu
và con nước chảy qua cầu
và câu thề hẹn giữa câu bạc lòng
ví dầu gạn đục, khơi trong
ta và người chẳng thoát vòng thế nhân
là tính toán
là mưu toan
và thường tình đến dỡ dang cuộc tình
Từ ta mở cửa tim mình
buồn
vui
cười
khóc
bóng hình cố nhân.
Nguyễn Văn Tài
Thay lời bạt
NGUYỄN VĂN TÀI ĐẾN VỚI DUYÊN THƠ
Tôi biết anh Nguyễn Văn Tài vào những năm 1990 trên nhiều trang báo Tây Ninh, thời ấy anh viết cho các chuyên mục phản ánh về những cuộc sống đời thường,nhưng không thường chút nào đối với những mảnh đời cơ nhở nghèo khó, lại gặp hoạn nạn tưởng chừng không thể vượt qua được. Mỗi hoàn cảnh được anh đưa lên mặt báo đáng để mọi người quan tâm và độc giả đã không phụ công anh tìm đến thăm hỏi chăm sóc ân cần, giúp họ vượt qua những khó khăn gian khổ trong cuộc sống. Khi thì qua ngòi bút anh thể hiện thái độ bất bình, bênh vực cho những người cô thế mà anh đã gặp đâu đó trên đường mưu sinh, mọi chuyện sau đó được chính quyền nơi có sự việc xảy ra giải quyết rốt ráo mọi chuyện được hanh thông…
Với bút danh Áo Thường Dân xuất hiện một thời trên trang báo, anh đã để lại trong lòng độc giả không ít những yêu thương quí mến. Tất nhiên cũng khó tránh khỏi những ganh ghét tị hiềm khi ảnh hưởng đến quyền lợi của những đối tượng mà anh phản ánh, chỉ trích.
Mãi sau đó một thời gian dài tôi có dịp đọc và cảm thấy thích nhiều bài thơ của các tác giả trên trang văn nghệ của báo Tây Ninh, đặc biệt với bút danh Nguyễn Văn Tài đã để lại trong tâm tư tôi những khoảnh khắc đồng cảm,suy tư, trăn trở, vương vấn không thể nào quên được. Thơ anh đã len lõi đi vào tâm hồn tôi và những người yêu thơ một cách tự nhiên, nhẹ nhàng và sâu lắng với ngỗn ngang bao nỗi niềm riêng, những lo toan cơm áo gạo tiền của cuộc đời thời bao cấp và những thế thái nhân tình tréo ngoe trong cuộc sống,thời đất nước còn đầy dẫy những khó khăn.
Tôi càng quí anh hơn khi biết được tác giả Nguyễn Văn Tài cũng đồng thời là Áo Thương Dân. Từ đó tôi tìm đọc thơ anh nhiều hơn lâu dần thành thân quen với anh.Tình cảm giữa chúng tôi gắn bó nhau hơn qua những lần cùng tìm hiểu về thơ, quá trình anh đến với thơ…như anh từng từ tốn bộc bạch: “Không có một túi thơ bầu rượu/ Không mang một tâm hồn mộng mị gió trăng/ Tôi giản dị trong ngày tìm đến Hội…bởi anh nghĩ đơn giản một điều:…Duyên thơ dù có nuộn màng/ Ước mơ đãi cát tìm vàng bên nhau…” (nghĩ về Hội văn nghệ ),anh hy vọng sẽ cùng với anh em hội viên trong Hội thực hiện ước mơ với nghiệp văn thơ. Có thể nói từ sự say đắm chân tình ấy Nguyễn Văn Tài đã đến với thơ bằng sự thật thà và trong sáng như một lẽ tự nhiên.
Nhìn lại chặn đường mình đã qua dù chưa phải là dài lắm, nhưng với ý thức tự đánh giá hoàn thiện bản thân, hoàn thiện những ước mơ đãi các tìm vàng cùng anh em trong hội. Tôi đã lắng nghe và cảm nhận được Nguyễn Văn Tài tâm sự đầy tự tin trong thơ anh: “Đã qua hết một chặng đường/ Đã tròn vẹn mấy tình thương quanh mình/ Tôi giờ vững một niềm tin/ Trái tim hòa nhịp bút nghiên xây đời…”,trong bài thơ “Bây giờ”.
Cứ như thế anh trải lòng mình qua những trang viết, vần thơ để quên đi những ngày tháng gian khó,nhọc nhằn với chuyện mưu sinh đời thường, sống trọn vẹn thủy chung với những gì anh có được: -Một mái ấm gia đình cùng người vợ hiền và ba đứa con thơ. Ngày ngày lao động vật vả với chiếc xe ôm chở khách, chở hàng nặng nhọc. Để rồi đêm đêm lặng thầm với nỗi nhớ quê hương,nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, nhớ những năm tháng tuổi thơ lặn hụp trong dòng sông xanh mát, luôn làm anh khắc khoải trong tận trái tim mình,anh luôn đau đáu nhớ về xứ sở có chín dòng sông: “Anh đến miền Đông từ mùa lũ ấy/ Ngược nước lên ngàn ước mộng mưu sinh..., để rồi Nguyễn Văn Tài nghe nhớ da diết và tự hỏi mây chiều: “…Chiều chiều ngồi trông mây giăng đầu núi/ Mây có xuôi về xứ chín dòng sông/ Cho gửi chút tình ly hương phận tủi/ Không hẹn cũng nguyền giữ tấm lòng trong”(Gửi hạt phù sa ).
Anh đã đi và đã sống hết mình nơi ở mới trong gần trọn cuộc đời trên đất khách, bây giờ đã là quê hương thứ hai nuôi sống gia đình,bản thân anh vượt qua chuỗi ngày khốn đốn vất vả nhất của cuộc đời. Giờ thì gia đình anh đã vượt qua những ngày trầm luân, con cái thành đạt cả mà nhớ mà thương bến nước dòng sông xa xưa cũng là dòng sông của hôm nay hòa huyện đan xen nhau trong ký ức anh : “Bãi bồi nay đắp bồi thêm/ Hoa phù sa nở vàng trên lối cày…..Dạt dào qua mấy nắng mưa/ Sóng vời vợi đỏ dòng thơ anh hùng/ Từ ta cạn chí anh hùng/ Đất nhân kiệt mãi mê trồng ước mơ…”-trong bài thơ “Ở một đoạn vàm cỏ”.
Cuộc sống thay đổi đã làm anh nhớ lại những ngày đất nước vừa được giải phóng, cũng là thời gian anh tìm về quê hương thứ hai để sinh sống. Là thanh niên anh kịp thời bắt nhịp với cuộc sống qua phong trào:tuổi trẻ Tây Ninh lao động xây dựng Lòng Hồ- Dầu Tiếng... Anhlao vào lao động cật lực, hết mình với bao nhiệt quyết của tuổi trẻ cùng với bao yêu thương của tình đồng chí, đồng đội mong sao sớm chặn được dòng sông lấy nước về tưới mát ruộng đồng: “Thì cứ trải lòng trong đắm say/ Nơi này ta có một thời trai/ Năm năm nồng ấm tình lao động/ Cho nước về trên những luống cày…” và anh đã sống với quá khứ yêu thương rực lửa của một thời tuổi trẻ:..“Năm năm trời hỡi em yêu/ Ta chung sức đẩy đói nghèo lùi xa/Một vùng mơ ước bao la/ Lòng Hồ ơi! Nhớ đậm đà trong tim” (Thầm lặng với Lòng Hồ ).
Và cứ thế anh lăn xã khắp nơi công trường, khi thì về đếm sao đêm vùng quê Truông Mít,khi thì lặn lội mưa gió ở Bàu Năng, khi thì vùng Tân Biên…để được cống hiến, để được chia sẻ với thế hệ trẻ của quê hương Tây Ninh, chia sẻ với bao mối tình dân công nặng nghĩa tình, để bây giờ thành kỷ niệm khó quên theo anh suốt cuộc đời như thành quả của Lòng Hồ - Dầu Tiếng đã mang lại cho miền Đông gian lao nầy, những dòng nước trong xanh tưới mát mãi mãi những cánh đồng ruộng lúa bao la bằng những mùa bội thu.
Anh đã đến hầu hết chiến trường xưa như Lò Gò - Xa Mát vùng căn cứ cách mạng tìm lại dấu ấn một thời chiến tranh khốc liệt, để hình dung cha anh mình đã sống và chiến đấu oanh liệt với kẻ thù như thế nào?!.“Bạt ngàn quá, mắt nhìn không thấu được/Ở chỗ xa xanh, đấy cũng hiểu là rừng…Bao lớp người đi oanh liệt đời trai/ Nhiều người ngã trong tầm mưa đạn/Bóng họ giờ còn sau những bóng cây” (Ghi ở Lò Gò – Xa mát ).
Trở lại vùng quê Tân Biên anh đã thốt lên như sự phát hiện mới trong lao động, để thơ anh kịp tuôn chảy theo dòng mồ hôi từ sức lao động của con người,rơi xuống vùng đất màu mỡ trên quê hương mới, làm cho cuộc sống ngày nay thêm tươi mới dạt dào biết bao: “Anh từ dạo ấy lên theo/ Nhờ lao động biết bông điều có hương/ Biết bao lâu chuối có buồng/ Bao lâu thì mía có đường cho em” – (Viết ở Tân Biên ), cách nói ẩn dụ với phép thậm xưng pha chút vui tươi trong cuộc sống, cũng là để quên đi nỗi nhọc nhằn ưu tư của cuộc đời mình.
Có lúc nghỉ đến phút giây những ngày tháng tư trọng đại của đất nước, Nguyễn Văn Tài đã viết nên những câu thơ hân hoan nhớ ngày đại thắng đã làm thay đổi cuộc sống cả đất nước này trong đó có anh: “Là buổi người về như ánh sao/ Sáng giữa cờ bay đỏ một màu/ Đỏ phố, đỏ nhà, môi mẹ đỏ/ Ngọt ngất niềm vui cả miếng trầu/ Là lúc mình ngồi im thật lâu/ Chàng trai mới lớn buổi ban đầu/ Phác thảo vào tim -người dũng sĩ Đội mũ tai bèo, mang dép râu”- (Ngồi với tháng tư) là tháng ngày cội nguồn từ đó mang đến cho mọi người,mọi nhà, cho đời anh những mùa xuân tươi sáng.
Những mùa xuân trong thơ Nguyễn Văn Tài thật nồng ấm thơ mộng và êm ả làm sao. Một thoáng cảnh thật nên thơ và hạnh phúc biết bao đã đến với mọi nhà, mọi người. Như từ bài thơ “Nghe xuân” một tứ thơ lạ lẫm nhưng làm cho tôi ước mơ và thầm nghĩ: chuyên này không phải là không có trong đời sống vợ chồng khi bên nhau vui hạnh phúc: “Một nơi bên nhánh sông Vàm/ Trời êm ấm chúng ta nằm nghe xuân/ Hình như hạnh phúc đang gần/ Ru chồng vợ đến chẳng cần hôn nhau, …Thì mùa xuân đến thật rồi/ Đêm nghe làng xóm thảnh thơi chuyện trò…Chắc là xuân đã ngọt ngào/Chín muôn trái mật rơi vào tháng năm” (Đêm chồng vợ nghe xuân ).
Những ngày xuân đến cũng đã làm cho thi sĩ nhớ đến bạn bè, nhớ đến tri kỷ một thời nghĩa nặng tình sâu. Nguyễn Văn Tài rất quí bạn dù anh rất kén bạn, khi đã là bạn rồi thì mãi mãi vẫn là tình thâm như tình nghĩa vợ chồng. “Một chút rượu tình vui đón xuân/ Nghiệm đời qua ôn cố tri trân/ Mười năm ta kết giao bằng hữu/ Nghĩa nặng tình sâu chốn bụi trần”- (Rượu tình),để rồi trong phút vui với xuân với bằng hữu qua ly rượu, Nguyễn văn Tài cảm thấy mọi phiền muộn tan biến tất cả: “Dạo nầy đời dễ yêu hơn/ Nụ cười héo hắt lại tròn trên môi/ Người hân hoan rót rượu mời/ Người bưng uống cạn niềm vui bạn bè…” ( Đời dễ yêu hơn ).
Còn nữa những chia sẻ của anh với vợ, với con, với chính cái bóng của anh và người yêu xưa, bạn bè cũ, một thời đã hiện diện trong anh với bao tình nghĩa, anh đã trân trọng viết gửi vào trong những vần thơ rất bình thường nhưng cũng rất đời.
Đôi điều biết về Nguyễn Văn Tài với những bài thơ giản dị, trong sáng, không hoa mỹ cầu kỳ, dễ đi vào lòng người, đã hấp dẫn tôi trong những tháng năm qua. Đọc rồi cứ muốn đọc đi đọc lại mãi và cảm nhận như anh viết cho riêng tôi.
Nghiêm Khánh