ĐÊM NGỒI BÊN KỶ VẬT
Chuyện tình buồn lay động câu thơ
Giữa tiềm thức lâu rồi ấp ủ
Em chợt về trong miếng ăn, giấc ngủ
Hát ru ta mấy điệu muôn trùng.
Là vạch ngang trời một tia chớp mông lung
Chùm tinh tú long lanh thời rực rỡ
Là những kỷ vật, là những điều nhắc nhở
(Cái mắt kính ngày xưa, chiếc điện thoại, tấm hình…)
Dưới đêm khuya ta ngồi với bóng mình
Ngày tương hội đã không còn kịp nữa
Ở nơi đâu-nơi đâu miền đất hứa?
Qua giấc phù sinh- tình nức nở tìm về
Kỷ vật ân cần- kỷ vật say mê
Nằm lặng lẽ bên tâm hồn lặng lẽ
Biết có thể
Hay là không có thể
Để kiếp nào cát bụi tìm nhau
Chợt nghẹn ngào
Em đã hóa trăng sao...
Nguyễn Văn Tài