TRUYỆN TRANH SONG NGỮ ANH - VIỆT: Chim Sẻ và Cuốn Nhật Ký (The Sparrow and the Diary)

Văn Phòng Luật Sư Phan Vĩnh (PHAVILAW)

Email: phanvinh.luatsutayninh@gmail.com

Hotline: tel: 0848082789 Hotline

Các bài viết khác

TRUYỆN TRANH SONG NGỮ ANH - VIỆT: Chim Sẻ và Cuốn Nhật Ký (The Sparrow and the Diary)
Ngày đăng: 05/01/2026 04:53 PMLượt theo dõi: 27

TRUYỆN TRANH SONG NGỮ ANH - VIỆT

Chim Sẻ và Cuốn Nhật Ký (The Sparrow and the Diary)
* Vĩnh Phan


 

1. Ở vùng quê yên ả Tây Ninh, nơi ánh nắng nhuộm vàng những cánh đồng trải dài, cô gái mười tám tuổi tên Bông ngồi trên chiếc ghế gỗ bên cạnh cha mình – ông Hai. Phía xa xa, dáng núi Bà Đen sừng sững hiện lên, như một người canh giữ thầm lặng cho khu vườn nhỏ của gia đình. Ông Hai, nay đã bảy mươi tuổi, lặng lẽ nhìn về đường chân trời bằng đôi mắt đã đi qua biết bao mùa nắng mưa. Còn Bông thì liếc nhìn đồng hồ, trong đầu ngổn ngang những lo âu của năm học cuối cùng.

2. Sự tĩnh lặng của buổi chiều bỗng bị xé nhẹ bởi tiếng vỗ cánh. Một chú chim sẻ nhỏ, lông nâu nhạt, từ cành cây mít bay xuống, nhảy lách chách trên nền đất bụi, cách hai cha con chỉ vài bước chân. Nó khẽ hót, nghiêng đầu tìm những hạt thóc vụn. Ánh mắt ông Hai bỗng sáng lên khi dõi theo con chim bé nhỏ ấy.

3. Ông giơ ngón tay đã chai sạn vì năm tháng, chỉ về phía con chim.
“Bong,” ông thì thầm, giọng run run vì tuổi tác, “cái đó là cái gì vậy con?”
Bông ngẩng lên, liếc nhìn con chim một cách hờ hững.
“Chim sẻ đó ba,” cô đáp, giọng đều đều, tâm trí đã trôi ngược về bài vở.

4. Một lúc sau, con chim sẻ nhảy lại gần chiếc ghế hơn. Ông Hai lại nghiêng người về phía trước, ánh mắt không rời con chim.
“Cái đó là cái gì?” ông hỏi lại, như thể vừa nghe tên ấy lần đầu.
Bông khẽ thở dài, tiếng thở nghe rõ trong không gian yên ắng.
“Con nói rồi mà ba. Chim sẻ.”

5. Con chim vỗ cánh, bay sang một vạt nắng khác. Lần thứ ba, ông Hai quay sang con gái, đôi mắt mở to, trong veo và ngây ngô.
“Cái đó là cái gì vậy con?” ông hỏi khẽ.

6. Sự kiên nhẫn của Bong vỡ ra như cành khô bị bẻ gãy. Cô bật đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì nắng và vì những câu hỏi lặp đi lặp lại.
“Chim sẻ! Là chim sẻ đó ba!” cô lớn tiếng. “Con phải nói bao nhiêu lần nữa? Sao ba cứ hỏi hoài một câu vậy? Con mệt lắm rồi!”

7. Ông Hai không nói gì. Ông cúi nhìn đôi bàn tay mình, rồi chậm rãi đứng dậy, bước về phía căn nhà nhỏ.

Bong ngồi xuống lại. Sự im lặng lúc này bỗng trở nên nặng nề, lạnh lẽo, dù mặt trời Tây Ninh vẫn chói chang. Vài phút sau, ông Hai quay lại. Trên tay ông là một cuốn nhật ký cũ kỹ, bìa sờn rách, những trang giấy đã ố vàng, gáy sách được buộc lại bằng sợi dây. Ông ngồi xuống bên cạnh Bong, nhẹ nhàng mở cuốn nhật ký ra đúng một trang.

8. “Con đọc chỗ này đi,” ông nói khẽ, tay chỉ vào đoạn chữ được viết bằng nét chữ rắn rỏi của ông khi còn trẻ.

Bông cầm cuốn sách, mắt lướt theo từng dòng mực. Đó là một trang nhật ký cách đây mười lăm năm, kể về một ngày cũng chính trong khu vườn này, khi Bong mới ba tuổi và lần đầu tiên nhìn thấy một con chim sẻ. Trong nhật ký, ông Hai ghi rằng Bông đã hỏi: “Cái đó là cái gì?” đến hai mươi mốt lần. Và mỗi lần như vậy, ông đều bế con vào lòng, hôn nhẹ lên trán, rồi kiên nhẫn nói rằng đó là chim sẻ. Không một lần nào ông thấy bực bội; ông chỉ thấy hạnh phúc trước sự tò mò của con gái.

9. Bong ngước nhìn cha. Sức nặng của hai mươi mốt câu trả lời đầy yêu thương ấy như đổ ập xuống lòng cô.

Cuốn nhật ký rơi khỏi tay Bong khi cô quay sang ôm chầm lấy cha.
“Con xin lỗi ba… con xin lỗi,” cô nấc lên.

10. Ông Hai mỉm cười, vỗ nhẹ vào lưng con bằng bàn tay chai sần – chính bàn tay ấy đã viết nên những dòng nhật ký năm xưa. Dưới bóng núi Bà Đen, chú chim sẻ tung cánh bay lên, để lại khu vườn trong một khoảng lặng bình yên, thấm đẫm yêu thương.

The Sparrow and the Diary

Của Vĩnh Phan

In the quiet province of Tay Ninh, where the sun paints the fields in shades of gold, eighteen-year-old Bong sat on a wooden bench beside her father, Hai. The majestic silhouette of Ba Den Mountain rose in the distance, a silent guardian over their family garden. Hai, now seventy, watched the horizon with eyes that had seen many seasons, while Bong checked her watch, her mind racing with the anxieties of her final year of school.

The afternoon stillness was broken by the flutter of wings. A small, brown sparrow descended from the branches of a jackfruit tree, hopping onto the dusty ground just a few feet away from them. It chirped softly, tilting its head as it searched for seeds. Hai’s eyes brightened as he watched the little bird.

Hai pointed a weathered finger toward the bird. "Bong," he whispered, his voice trembling slightly with age. "What is that?" Bong looked up from her lap, glancing briefly at the bird. "It’s a sparrow, Daddy," she replied, her voice flat, her mind already drifting back to her studies.

A few moments passed. The sparrow hopped a little closer to the bench. Hai leaned in again, his gaze fixed on the creature. "What is that?" he asked again, as if hearing the name for the first time. Bong sighed, a sharp sound in the quiet air. "I just told you, Daddy. It’s a sparrow."

The sparrow fluttered its wings and moved to a patch of sunlight. For the third time, Hai turned to his daughter, his eyes wide and innocent. "What is that?" he asked softly. Bong’s patience snapped like a dry twig. She stood up, her face flushed with the heat and the repetitive questions.

"It’s a sparrow! A sparrow, Daddy!" she shouted, her voice echoing against the garden walls. "How many times do I have to tell you? Why do you keep asking the same thing over and over? It’s so frustrating!" Hai didn't say a word. He looked down at his hands, then slowly stood up and walked toward the small house.

Bong sat back down, the silence now feeling heavy and cold despite the Tay Ninh sun. A few minutes later, Hai returned. He wasn't empty-handed. He held an old, tattered diary with yellowed pages and a spine held together by string. He sat back down beside Bong and gently opened the book to a specific page.

"Read this, please," Hai said softly, pointing to a passage written in his firm, younger handwriting. Bong took the book, her eyes scanning the ink. It was an entry from fifteen years ago. It described a day in this very garden, when a three-year-old Bong had seen a sparrow for the first time. The diary entry noted that Bong had asked, "What is that?" twenty-one times. Every single time, Hai had pulled her into his lap, kissed her forehead, and told her it was a sparrow. He hadn't felt annoyed once; he had felt only joy at her curiosity. Bong looked at her father, the weight of his twenty-one patient answers crashing down on her.

The diary slipped from Bong’s hands as she turned to her father. "I’m so sorry, Daddy," she sobbed, throwing her arms around his neck. Hai smiled, patting her back with his calloused hand, the same hand that had written those words years ago. Under the shadow of Ba Den Mountain, the sparrow took flight, leaving the garden in a peaceful, loving silence.

Zalo
youtube